Chương 13 (chương cuối)

Trời sụp tối, Kasai lấy ra ít lương khô bẻ làm đôi, nhưng chợt nghĩ không nên làm phiền Tomochin vào lúc này nên cô lẳng lặng ăn một mình.

“Tớ thấy hết đấy nhé?”

Kasai hơi giật mình, nhưng rõ ràng Tomochin kia vẫn đang dán chặt mắt vào màn hình máy tính.

“Nếu cậu không muốn làm phiền tớ thì không nên lôi cả đồ ăn ra bẹo bẹo trước mũi tớ.”

Tomochin vừa nói vừa đưa tay lấy đi nửa miếng lương khô từ tay Kasai. Cô chợt nhớ ra đã gần một ngày trời chưa ăn gì, giờ ngửi thấy mùi đồ ăn liền đánh thức cơn đói của mình, dù rằng lương khô cô đang nhai trong miệng cũng chẳng ngon lành gì, trắng ra là rất khó nuốt, vừa khô lại vừa cứng. Kasai nhìn Tomochin chỉ còn 1 tay để gõ phím, cô chậm rãi lấy lại miếng lương khô  từ tay Tomochin rồi để nó vừa tầm miệng của cậu ấy.

“Cậu cứ làm đi, để tớ đút cho.” Đọc tiếp »

Advertisements

Chương 12: Ở nơi bắt đầu

Chiếc chuyên cơ bay trên bầu trời xanh thẳm, cứ như vậy nhỏ dần rồi giấu mình sau những áng mây. Mang theo người con gái với khát vọng tìm về nguồn sống của chính cô. Còn khoảng 1 ngày nữa, Acchan sẽ về lại Nhật Bản, cô nghiêng đầu nhìn ngắm màu xanh mênh mang ngoài cửa kính, tựa như vô tận đến vĩnh hằng. Sự bình lặng bao trùm lên đôi mắt cô hệt như điềm báo trước cơn sóng to dữ dội. Đọc tiếp »

Stage kỷ niệm 10 năm AKB48

Posted: Tháng Mười Hai 8, 2015 in All posts, Linh tinh

Stage kỷ niệm 10 năm thành lập của AKB48 (Đặt tít là AKB vậy thôi, chứ nội dung toàn Bias =]])

Mình không biết nói gì cho siết :)) Mình không yêu AKB48, chỉ là những người mình yêu lại nằm trong nhóm này :)) Đã lâu rồi mình mới gào rú khi xem nhóm diễn. (thật ra là lâu rồi không đụng vào stage hay concert của mấy gái nữa)

Cảm xúc khi coi nó nhiều nhiều nhiều lắm. Bây giờ kêu viết thật sự chả biết viết từ đâu, viết cái gì, viết làm sao nữa =)) nên thôi khõi nói =)) *có nói chắc cũng chả ai quan tâm hú hú hú :))*

Hình ảnh về stage các bạn có thể cập nhật ở trang này

Đọc tiếp »

Lời động viên – Senaka Kotoba (dịch bởi Dúi thúi)

Lúc nghe cut version của bài này mình không có nhiều cảm xúc lắm. Mình cũng phần nào đoán được nội dung trong video ngay khi họ chưa tung PV lên nữa kìa :)) Kiểu quái gì cũng sẽ đề cao cống hiến 10 năm cho nên 99% sẽ có mấy cảnh hồi tưởng, hoài niệm blah blah :)) Rồi thì kết bài nếu không phải cánh cửa thì cũng sẽ là một vùng sáng chói nào đó.

brig

*Y như rằng, bao trắng, bao sáng, bao chói*

~~~~

Đọc tiếp »

[LongFic] Accelerator! – chương 11

Posted: Tháng Mười Một 4, 2015 in All posts
Thẻ:

Chương 11: Con Đường

Lại nói vài ngày trước, Tomochin nghỉ ngơi thêm một hôm liền khỏe lại. Lúc cô quay về tổng cục cảnh sát, nhìn thấy thái độ của mọi người đối với mình có chút kì lạ. Làm cho Tomochin cảm thấy hơi mất tự nhiên.

“Itano-san, nói chuyện chút được không?”

Tomochin nhìn Kasai, cô biết cậu ấy muốn nói đến chuyện gì. Gọi cô là Itano mà không gọi tên, chỉ có thể là bàn công việc. Tomochin không nghĩ họ còn đủ tin tưởng cô sau lần cùng hợp tác với Acchan, bức họ đổi người.

Và cô đã đúng, những ánh mắt kì lạ vừa rồi cũng chính là sự e dè của họ. Tomochin âm lượng vừa phải, hướng Kasai gật đầu.

“Nói đi.”

“Vào phòng của tớ đã.”

Tomochin cười ranh mãnh, nhưng ngữ điệu lại mỉa mai khó chịu.

“Vào phòng? Sợ người khác dị nghị à?”

Kasai đảo mắt lườm nhẹ mọi người xung quanh. Tiếp đón ánh mắt uy hiếp của cô, mọi người chỉ biết đè nén lời nói rồi trở về cương vị.

Kasai im lặng, tự đi vào phòng mình trước, Tomochin cũng đủng đỉnh theo sau, bộ dáng ngông nghênh trêu tức người khác.

“Ủa. Con mèo này của Takamina mà?”

Tomochin vừa vào phòng liền thấy nắm lông nhỏ xinh đang cuộn tròn ngủ. Nhìn vật nhớ người, không biết bây giờ Takamina có tốt không? Và cả… Acchan nữa

“Cho đến khi tìm được chủ mới cho nó, mình vẫn sẽ giữ nó lại đây.”

“Chủ mới à…”

Tomochin nhếch môi, sao cô không hiểu ý tứ của Kasai là gì? Chẳng phải đang ám chỉ Takamina lành ít dữ nhiều đó sao.

“Thế chuyện gì? Cậu nói đi.”

Tomochin bế Nyaachan lên vuốt ve, hoàn toàn không bận tâm rằng nó đang ngủ.

“Tổng tiến công.”

Câu nói dứt khoát của Kasai khiến cho Tomochin nhất thời khựng lại, họ đã chuẩn bị chu toàn cả rồi sao? Vậy là cô cũng sắp kết thúc phi vụ, nhưng tại sao một chút vui mừng cũng không có?

“Cần tớ làm gì?” Đọc tiếp »